| Chúa Nhật V Phục Sinh - Năm C |
| YÊU NHƯ THẦY |
| Lm, Gioan M. Nguyễn Thiên Khải, CMC |
|
Thưa anh chị em, Đạo Đức Chúa Trời có 10 điều răn, nhưng chỉ tóm lại 2 điều: Trước kính mến một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự, sau lại yêu người như mình ta vậy. Yêu người như mình ta vậy đó là điều răn cũ. Còn điều răn mới mà Đức Giêsu ban cho các môn đệ trong đêm tiệc ly đó là: "Các con hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con". Vậy thế nào là yêu thương như Thầy? Yêu như Thầy là không tính theo thời gian, cũng không phải là yêu cho đến chết, nhưng yêu như Thầy có nghĩa là, khả năng Thiên Chúa có bao nhiêu, thì Ngài yêu thương hết bấy nhiêu. Việc đầu tiên yêu như Thầy là hạ mình. Đức Giêsu là Đấng tác thành muôn loài, là Chúa của đất trời, nhưng vì yêu thương nhân loại, mà Ngài đã hạ mình xuống sống với chúng ta là loài thụ tạo thấp hèn. Đức Giêsu là Đấng giàu có, một lời Chúa phán làm ra chín tầng trời, một hơi thở Chúa tạo nên bao tinh tú, ấy thế mà vì yêu thương, Ngài đã hạ mình xuống sống nghèo khó, để nâng chúng ta lên địa vị giàu có, giàu về nhân đức, giàu về khả năng, giàu về sức khỏe… Đức Giêsu là Đấng thánh thiện vô cùng, nhưng vì yêu thương nhân loại lỗi lầm, mà Ngài đã hạ mình xuống sống với chúng ta là những kẻ tội lỗi. Và vì yêu, nên Chúa còn hạ mình hơn nữa là khi quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ. Thánh Gioan tả lại trong bữa Tiệc ly: Đang khi dùng bữa với các môn đệ, Đức Giêsu chỗi dậy, rời bàn tiệc, cởi áo choàng ra, nghĩa là Ngài cởi bỏ địa vị Thiên Chúa. Lấy khăn thắt lưng là đóng vai đầy tớ. Tiếp đến, Ngài lấy nước đổ vào chậu, quỳ xuống rửa chân cho từng môn đệ. Ngài biết trước Giuđa sẽ phản bội; Phêrô sẽ chối bỏ Thầy, nhưng Ngài rửa hết những bàn chân còn vương lấm bụi trần. Ngài rửa đi những tính hư tật xấu còn tham, sân, si, để các ông xứng đáng dự phần với Thầy. Vậy để thực thi điều răn mới, muốn yêu thương như Thầy, thái độ đầu tiên chúng ta cần phải hạ mình, đừng tự hào về khả năng của mình. Hay nói cách khác, là đừng nghĩ đến địa vị của mình, nhưng hãy quên mình phục vụ người khác theo gương Thầy Giêsu. Tiếp đến, yêu như Thầy là hiến mình. Đức Giêsu nói: "Không có tình yêu nào cao cả, lớn lao hơn cho bằng kẻ hiến mạng sống mình cho người mình yêu". Việc Chúa Giêsu cởi áo trong bữa Tiệc ly là hình ảnh báo trước việc Chúa sẽ bị lột áo trên đồi Canvê. Việc Chúa hạ mình rửa chân cho các môn đệ, là hình ảnh báo trước việc Đức Giêsu bị sỉ nhục trước toà án quan Philalô. Việc Chúa hiến mình chịu chết trên thập giá, là hình phạt dành cho tội nhân. Chúa muốn trở thành kẻ thấp hèn nhất trong xã hội, để minh chứng tình yêu thương vô bờ bến. Ngài chết đi để cho chúng ta được sống. Cuối cùng, yêu như Thầy là huỷ mình. Đức Giêsu là Thiên Chúa quyền năng, nhưng đã hạ mặc lấy thân phận con người, giống chúng ta mọi đàng ngoại trừ tội lỗi, là hạ mình lắm rồi. Để minh chứng tình yêu, Ngài đã hiến mình chịu chết trên thánh giá như một tên tử tội, nhưng vẫn còn là con người. Bây giờ, Đức Giêsu đã đi đến giới hạn cuối cùng của tình yêu là huỷ mình ra không, trở nên lương thực thiêng liêng nuôi sống linh hồn chúng ta. Ngài muốn tan biến, muốn chúng ta nên một với Ngài, muốn chúng ta ở lại trong tình yêu Chúa. Đây là mầu nhiệm tình thương ngàn đời ai hiểu thấu. Bởi vậy, mới gọi là mầu nhiệm Thánh Thể. Cho nên, khi suy niệm về Bí tích Thánh Thể, Thánh Augustinô nói rằng: "Mặc dầu Đức Chúa Trời quyền phép vô cùng, làm được mọi sự, cũng không làm gì hơn nữa cho con người. Mặc dầu Đức Chúa Trời khôn ngoan, thông biết mọi sự, cũng không nghĩ gì hơn nữa cho con người. Và mặc dầu Đức Chúa Trời giàu có vô cùng, cũng không biết lấy gì hơn nữa cho con người, bằng cách lập nên Bí tích Thánh thể, để ở cùng ở với nhân loại chúng ta mọi ngày cho đến tận thế". Cho nên, Bí tích Thánh Thể là giới hạn cuối cùng của tình Chúa yêu thương. Anh chị em thân mến, Các môn đệ đã giữ lời Thầy để chứng tỏ lòng mến Chúa, và nhờ đó các ông được chung phần vinh quang với Thầy. Phần chúng ta thì sao? Thường thì chúng ta tưởng mình có lòng yêu mến Chúa bằng việc đi lễ, đọc kinh, dâng hoa, rước kiệu, tổ chức lễ Giáng sinh, lễ Phục sinh long trọng hình thức bề ngoài thật là hoành tráng. Như thế là yên tâm mình đã giữ đạo, là có lòng mến Chúa. E rằng, chúng ta chỉ tôn thờ Chúa bằng môi miệng mà lòng trí thì xa tình Chúa! Có người tưởng mình giữ trọn mười điều răn như chàng thanh niên giầu có trong Tin Mừng “ tôi đã giữ các điều đó từ thuở nhỏ” (Lc. 18, 18-23). Anh tưởng như thế là được sự sống đời đời! Thật ra, đạo Chúa không phải là tuân giữ những điều răn một cách tiêu cực như là: Chớ giết người, chớ làm chứng gian… nhưng đạo Chúa còn thi hành những điều tích cực hơn nhiều là: Sống hiệp hành, hiệp thông, tham gia và chu toàn sứ vụ Chúa trao. Đức Giêsu nói: "Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy, khi các con có lòng yêu thương nhau". Vậy người môn đệ của Chúa không phải là người làm phép lạ lẩy lừng. Cũng không phải là người đi rao giảng Tin mừng đầy sức hấp dẫn. Càng không phải là người chữa lành nhiều bệnh nhân… Nhưng người môn đệ của Chúa là người có lòng yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương. Xin Chúa giúp chúng ta cố gắng thực thi giới răn mới theo gương Chúa trong mọi hoàn cảnh, đó là hạ mình, hiến mình và hủy mình vì tha nhân. Khi sống như thế, là chúng ta thực thi giới răn mới, là chúng ta yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương. Amen. |
|